Đọc truyện Người Tình Trí Mạng

Chương 27: Lẽ nào anh thật sự có suy nghĩ đen tối với “gia” đây?

Mùi hương này gợi nhớ đến một mùi hương nằm trong sâu ký ức của anh, giống, mà lại không giống.
Anh đứng ngoài cửa, áo vest vắt trên khuỷu tay, mặc áo sơ mi trắng, quần Âu đen, một kiểu phong cách không thể đơn giản hơn nhưng khoác lên cơ thể cao lớn, trôi chảy của anh lại tôn lên một nét rất quý phái và cũng rất sạch sẽ.
Chỉ có điều, khuôn mặt anh nhuốm màu mỏi mệt.
Trên áo sơ mi phảng phất mùi thuốc lá, có lẽ anh đã xử lý công việc suốt cả ngày.
Tưởng Ly không ngờ anh lại tới phòng lúc nửa đêm nửa hôm thế này, nên nhất thời có phần ngẩn ngơ. Cô giữ chặt cửa, đứng yên đó.
“Không mời tôi vào à?” Lục Đông Thâm lên tiếng.
Vào một buổi tối như thế này, khi chất giọng trầm ấm dày dặn của anh lọt vào tai, Tưởng Ly bỗng cảm giác mình có phần bị mê hoặc. Nhưng đầu óc cô tỉnh táo hơn bao giờ hết, lập tức ôm chặt lấy ngực, nhíu mày: “Cực kỳ không tiện, tôi đang đau dạ dày đây, e là không có sức cùng anh ngồi bên lò sưởi, trò chuyện thâu đêm”.
Ngoài kia các tin đồn đang rợp trời, sự xuất hiện của anh chắc chắn không có gì tốt đẹp. Vấn đề mấu chốt là bản thân cô còn chưa làm rõ ràng được nguồn cơn của mọi chuyện.
Lục Đông Thâm đứng ngoài cửa nhìn khuôn mặt nhăn tít thò lò của cô, vô cùng bình tĩnh nói: “Vậy vừa hay, tôi sẽ đưa cô tới bệnh viện, tiện thể nói chuyện với cô về việc ngày hôm nay”.
“Bỗng nhiên tôi lại không thấy đau dạ dày nữa rồi.” Tưởng Ly lập tức đứng thẳng lưng.
“Vậy thì tốt.” Dứt lời, Lục Đông Thâm cứ thế đi thẳng vào trong.
Tưởng Ly giương mắt nhìn anh đường hoàng bước vào phòng. Cửa vừa đóng, anh đã nghiễm nhiên biến khách thành chủ, ngồi ngay xuống sofa.
Người đến có vẻ không có ý đồ tốt, nhưng nửa đêm rồi còn xông vào phòng người ta, e rằng không lịch sự cho lắm.
Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, khoanh chân lại, bắt đầu cướp lời trước: “Anh Lục này, đây đúng là khách sạn của anh, nhưng căn phòng này hiện tại do tôi ở, anh làm vậy không phù hợp lắm thì phải?”.
“Có gì không phù hợp?” Lục Đông Thâm tự động rót một cốc nước.
Tưởng Ly nhìn anh chăm chăm, cười khẩy: “Nửa đêm canh ba, cô nam quả nữ. Hay là anh thấy tôi xinh đẹp, định giở trò hả?”.
Lục Đông Thâm suýt nữa thì sặc nước. Anh đặt cốc nước xuống, kinh ngạc nhìn cô.
Cô không mặc chiếc áo ngủ thống nhất trong khách sạn mà mặc đồ của mình, một bộ quần áo ngủ màu xanh ngọc, trông có vẻ như là một màu đơn giản, nhưng những ai da đen mặc khó mà đẹp được. Làn da cô rất đẹp, chẳng biết là quần áo làm tôn nước da trắng trẻo lên hay chính nước da đã khiến bộ quần áo thêm sạch sẽ.
Kiểu dáng tuy truyền thống nhưng thiết kế lại vừa vặn đến hoàn hảo. Cô có một phần xương hõm vai tuyệt đẹp, độ lõm giống như vầng trăng khuyết, mái tóc dài xõa xuống, khóa hõm vai lại một cách hững hờ, quả thực mê người.
Có điều, loại con gái vừa tự nghĩ mình đẹp lại vừa thẳng thắn như cô anh đúng là mới gặp lần đầu.
Tưởng Ly thấy anh không nói gì lại cứ nhìn mình chằm chằm, trong lòng bắt đầu nổi gai ốc: “Này, này, này, lẽ nào anh thật sự có ý đồ đen tối với bổn gia? Đúng là anh cao to lực lưỡng, nhưng cũng đừng tưởng tôi đánh không lại anh”.
“Một cô gái xinh xắn, đừng có cả ngày treo mấy chữ đánh đánh giết giết bên miệng.” Lục Đông Thâm uống một ngụm nước. Nước này không mùi không vị, thế nên anh uống vào miệng cũng nhạt nhẽo như thế.
Anh chợt nhớ lại cuộc điện thoại chiều nay của Dương Viễn. Tay Dương Viễn đó nói năng cũng không khách khí chút nào.
“Việc tin tức bị lộ ra ngoài không loại trừ khả năng do Đàm Diệu Minh thực hiện, chưa biết chừng anh ta có chỗ dựa đang đắc ý ấy chứ. Cả cái cô tên Tưởng Ly đó cũng không đáng tin đâu. Dẫu gì cô ta cũng là người phụ nữ của Đàm Diệu Minh. Mọi việc cô ta làm, mọi suy nghĩ của cô ta chắc chắn là một lòng hướng về Đàm Diệu Minh, giống như năm đó vì muốn bảo vệ địa bàn của Đàm Diệu Minh, cô ta đã đánh cho những kẻ tới gây chuyện người gãy xương thì gãy xương, kẻ nhập viện thì nhập viện đấy thôi. Nếu không phải vì có tình cảm với anh ta, liệu cô ta có liều mạng như vậy không?”
Cuối cùng, Dương Viễn còn rất lắm lời, nhắc nhở thêm một câu: “Tôi nhìn anh rồi, cô Tưởng Ly đó không phải xinh đẹp bình thường đâu, không biết đại thiếu gia ‘lạnh như núi’ của chúng ta có qua được ải mỹ nhân không. Cậu mà muốn bắt cá hai tay thì tôi lại yên tâm chứ cậu mà bị mê hoặc thật thì mới đáng lo”.
Dương Viễn nói như một câu vè, nhưng anh nghe vẫn hiểu.
Dĩ nhiên Tưởng Ly không biết trong vài giây ngắn ngủi ấy, trong đầu anh đã có nhiều suy nghĩ đến thế. Cô hắng giọng: “Con người tôi rất nói lý lẽ. Ai không động vào tôi, tôi không động vào họ. Còn ai động vào tôi, tôi dám nhổ cỏ tận gốc”.
Đúng lúc đang nói hăng, thì cô nhìn thấy Lục Đông Thâm cầm bao thuốc lá màu đen bằng kim loại trên bàn lên. Còn chưa kịp ngăn lại, anh đã tự động mở nắp ra.
Bên trong vẫn còn tám điếu thuốc, nhân tiện, bức ảnh trên nắp hộp cũng đã đập vào mắt anh.
“Anh quá đáng rồi đó.” Tưởng Ly không vui, vươn tay giật lại.
Lục Đông Thâm nửa đùa nửa thật: “Cô còn hút thuốc cơ à?”.
“Không được à?” Tưởng Ly bực bội, nhưng khó chịu nhất là anh đã nhìn thấy bức ảnh.
Lục Đông Thâm không nói gì đến chuyện bức ảnh. Anh giơ tay về phía cô: “Thuốc lá tôi để trong phòng làm việc rồi, cho tôi một điếu”.
“Của tôi là thuốc lá nữ.”
“Thi thoảng thử chút cũng không tệ.”
“Thuốc lá của tôi đắt lắm đó!” Tưởng Ly không định cho anh.
Quan trọng hơn là cô vẫn đang thăm dò dụng ý của anh khi vào đây. Người này từ lúc ngồi xuống đến giờ vẫn chưa nói vào việc chính, thật kỳ quặc.
Nhưng Lục Đông Thâm vẫn rất kiên nhẫn. Anh rút ví, lấy ra mấy tờ tiền đặt lên bàn: “Mua một điếu thuốc của cô chắc được chứ?”.
Ai lại đi có thù với tiền?
Mấy tờ tiền trên mặt bàn một giây sau đã bị Tưởng Ly thu lại. Cô rút một điếu thuốc ra, rồi khuơ khuơ trước mặt anh: “Giá tiền một điếu”.
Điếu thuốc được châm lên.
Khói thuốc vấn vít, hương thơm thanh thanh tràn vào phổi. Mùi hương này, độc nhất vô nhị, giống như mùi hương ngấm trên quần áo cô đêm nay, và mùi hương còn sót lại đêm đó.
Thì ra đều có liên quan đến loại thuốc này.
Mùi hương này gợi nhớ đến một mùi hương nằm trong sâu ký ức của anh, giống, mà lại không giống.
“Loại thuốc này cũng được làm đặc biệt à?” Anh hỏi.
Tưởng Ly nhìn điếu thuốc dài và mảnh nằm giữa ngón tay gầy của anh, cứ cảm thấy trông rất không hài hòa. Cô vớ lấy chiếc gối dựa, ôm vào lòng, rồi chống cằm lên gối: “Việc tự điều chế thuốc lá không phải đặc quyền của người trong lòng anh. Là cô gái tên Trần Du đó phải không? Tôi nhìn ra được, cô ấy rất yêu anh”.
“Mùi của loại thuốc này thơm hơn, tươi mát, nhã nhặn, khiến người ta cảm thấy yên lòng.” Lục Đông Thâm như đã trả lời câu hỏi của cô lại như chưa trả lời gì cả.
Tưởng Ly không ngẩng đầu, chỉ uể oải đáp: “Dĩ nhiên rồi, nguyên liệu không mua được ngoài thị trường đâu”.
“Thế nên, nguyên liệu của Thai Quốc Cường cô cũng bắt buộc phải tìm được.” Lục Đông Thâm gạt tàn thuốc.
Tưởng Ly ngẩng phắt đầu lên. Tới rồi, tới rồi, cuối cùng cũng nói tới vấn đề chính rồi.
“Anh đồng ý cho tôi thời gian rồi?”
“Giống như cô nói, tôi còn sự lựa chọn nào khác sao?” Lục Đông Thâm chậm rãi nói.
“Tôi cứ tưởng…”
Lục Đông Thâm nhả ra một làn khói, ngước mắt lên nhìn cô: “Cô tưởng tôi tới tìm cô để tính sổ, vì chuyện ngày hôm nay?”.
“Anh tin là không phải do chúng tôi làm hả?” Tưởng Ly hỏi.
Lục Đông Thâm cười khẩy: “Không tin”.
Tưởng Ly sững người.
“Nhưng chuyện cũng đã xảy ra rồi, bây giờ tôi chỉ có thể tìm cách giải quyết.”
Không tin cô nhưng vẫn phải tới nhờ cô giúp đỡ, kiểu người gì vậy?
“Anh không sợ tôi chạy mất à?”
“Thế nên tôi thu nhận đề nghị của cô.” Lục Đông Thâm cười khẽ: “Giữ Tưởng Tiểu Thiên lại đây. Bảy ngày nữa cô không quay về được thì Tưởng Tiểu Thiên sẽ gặp xui xẻo, mà còn là xui xẻo nghiêm trọng nữa”.
Tưởng Ly chưa kịp hoàn hồn đã suýt phun ra máu. Lúc đó chẳng qua cô chỉ muốn cố gắng chứng minh sự trong sạch của mình thôi, không ngờ gã này lại làm thật. Nếu để Tưởng Tiểu Thiên biết cô bán đứng nó, chắc chắn nó sẽ buồn lắm.
Nhưng cô cũng quả thực đã được lĩnh giáo sự sắc bén và tàn nhẫn ẩn đằng sau vẻ lặng lẽ và nói cười nhẹ nhàng của anh.
“Anh yên tâm, cho dù tôi liệt nửa người, có phải bò tôi cũng quyết bò về bằng được.”
“Được.” Lục Đông Thâm nhanh chóng hút hết điếu thuốc lá nữ kia. Anh dập tắt rồi đứng lên: “Cô cần gì cứ nói thẳng với Cảnh Ninh, tôi đã có lời trước với cô ấy rồi”.
Suy nghĩ cũng thật chu toàn. Tưởng Ly hậm hực, quăng gối sang một bên, đứng dậy tiễn anh ra cửa…